古蛾眉怨

唐代 王翰
君不见宜春苑中九华殿,飞阁连连直如发。 白日全含朱鸟窗,流云半入苍龙阙。宫中彩女夜无事, 学凤吹箫弄清越。珠帘北卷待凉风,绣户南开向明月。 忽闻天子忆蛾眉,宝凤衔花揲两螭。传声走马开金屋, 夹路鸣环上玉墀。长乐彤庭宴华寝,三千美人曳花锦。 灯前含笑更罗衣,帐里承恩荐瑶枕。不意君心半路回, 求仙别作望仙台。琳琅禁闼遥相忆,紫翠岩房昼不开。 欲向人间种桃实,先从海底觅蓬莱。蓬莱可求不可上, 孤舟缥缈知何往。黄金作盘铜作茎,青天白露掌中擎。 王母嫣然感君意,云车羽旆欲相迎。飞廉观前空怨慕, 少君何事须相误。一朝埋没茂陵田,贱妾蛾眉不重顾。 宫车晚出向南山,仙卫逶迤去不还。朝晡泣对麒麟树, 树下苍苔日渐斑。人生百年夜将半,对酒长歌莫长叹。 情知白日不可私,一死一生何足算。
jūn jiàn chūn yuàn zhōng jiǔ huá diàn 殿   fēi lián lián zhí
bái quán hán zhū niǎo chuāng   liú yún bàn cāng lóng quē gōng zhòng cǎi shì  
xué fèng chuī xiāo nòng qīng yuè zhū lián běi juàn dài liáng fēng   xiù nán kāi xiàng míng yuè
wén tiān é méi   bǎo fèng xián huā dié liǎng chī chuán shēng zǒu kāi jīn  
jiā míng huán shàng chí cháng tóng tíng yàn huá qǐn   sān qiān měi rén huā jǐn
dēng qián hán xiào gèng luó   zhàng chéng ēn jiàn yáo zhěn jūn xīn bàn huí  
qiú xiān bié zuò wàng xiān tái lín láng jìn yáo xiāng   cuì yán fáng zhòu kāi
xiàng rén jiàn zhòng táo shí   xiān cóng hǎi péng lái péng lái qiú shàng  
zhōu piāo miǎo zhī wǎng huáng jīn zuò pán tóng zuò jīng   qīng tiān bái zhǎng zhōng qíng
wáng yān rán gǎn jūn   yún chē pèi xiāng yíng fēi lián guān qián kōng yuàn  
shǎo jūn shì xiāng zhāo mái mào líng tián   jiàn qiè é méi zhòng
gōng chē wǎn chū xiàng nán shān   xiān wèi wēi hái cháo duì lín shù  
shù xià cāng tái jiàn bān rén shēng bǎi nián jiāng bàn   duì jiǔ cháng cháng tàn
qíng zhī bái   shēng suàn