古东门行送别金彦桢
仆夫顾我悲,辕马局不行。
古来离别地,青草不复生。
居人攀桃李,怅望难为情。
流尘起阡陌,远树花冥冥。
莫向秦东亭,唱此《东门行》。
土中有死骨,闻之复心惊。
pú
仆
fū
夫
gù
顾
wǒ
我
bēi
悲
,
yuán
辕
mǎ
马
jú
局
bù
不
xíng
行
。
gǔ
古
lái
来
lí
离
bié
别
dì
地
,
qīng
青
cǎo
草
bù
不
fù
复
shēng
生
。
jū
居
rén
人
pān
攀
táo
桃
lǐ
李
,
chàng
怅
wàng
望
nán
难
wéi
为
qíng
情
。
liú
流
chén
尘
qǐ
起
qiān
阡
mò
陌
,
yuǎn
远
shù
树
huā
花
míng
冥
míng
冥
。
mò
莫
xiàng
向
qín
秦
dōng
东
tíng
亭
,
chàng
唱
cǐ
此
dōng
《
mén
东
xíng
门
行
》
。
tǔ
土
zhōng
中
yǒu
有
sǐ
死
gǔ
骨
,
wén
闻
zhī
之
fù
复
xīn
心
jīng
惊
。