鼓笛慢

宋代 欧阳修
缕金裙窣轻纱,透红莹玉真堪爱。多情更把,眼儿斜盼,眉儿敛黛。舞态歌阑,困偎香脸,酒红微带。便直饶、更有丹青妙手,应难写、天然态。 长恐有时不见,每饶伊、百般娇騃。眼穿肠断,如今千种,思量无奈。花谢春归,梦回云散,欲寻难再。暗消魂,但觉鸳衾凤枕,有余香在。
jīn qún qīng shā   tòu hóng yíng zhēn kān ài duō qíng gèng   yǎn ér xié pàn   méi ér liǎn dài tài lán   kùn wēi xiāng liǎn   jiǔ hóng wēi dài biàn 便 zhí ráo gèng yǒu dān qīng miào shǒu   yìng nán xiě tiān rán tài
zhǎng kǒng yǒu shí jiàn   měi ráo bǎi bān jiāo ái yǎn chuān 穿 cháng duàn   jīn qiān zhǒng   liáng nài huā xiè chūn guī   mèng huí yún sàn   xún nán zài àn xiāo hún   dàn jué yuān qīn fèng zhěn   yǒu xiāng zài