鼓笛令 其二

宋代 黄庭坚
宝犀未解心先透。恼杀人、远山微皱。意淡言疏情最厚。枉教作、著行官柳。 小雨勒花时候。抱琵琶、为谁清瘦。翡翠金笼思珍偶。忽拼与、山鸡僝僽。
bǎo wèi jiě xīn xiān tòu nǎo shā rén yuǎn shān wēi zhòu dàn yán shū qíng zuì hòu wǎng jiào zuò zhù xíng guān liǔ            
xiǎo huā shí hou bào pa wèi shuí qīng shòu fěi cuì jīn lóng zhēn ǒu pīn shān chán zhòu