顾道士亡弟子以束帛乞铭于余鲁望因赋戏赠日

唐代 皮日休
师去东华却炼形,门人求我志金庭。大椿枯后新为记, 仙鹤亡来始有铭。琼板欲刊知不朽,冰纨将受恐通灵。 君才莫叹无兹分,合注神玄剑解经。
shī dōng huá què liàn xíng   mén rén qiú zhì jīn tíng chūn 椿 hòu xīn wèi  
xiān wáng lái shǐ yǒu míng qióng bǎn kān zhī xiǔ   bīng wán jiāng shòu kǒng tōng líng
jūn cái tàn fēn   zhù shén xuán jiàn jiě jīng