古辞四首 题亭上壁三首 其三
意随流水行,却向青山住。因见落花空,方悟春归去。
花飞岂解愁,愁之损年华。请观未蕊时,何处得飞花。
山花招客笑,山鸟唤人鸣。相逢本偶尔,花鸟亦何情。
yì
意
suí
随
liú
流
shuǐ
水
xíng
行
,
què
却
xiàng
向
qīng
青
shān
山
zhù
住
yīn
。
jiàn
因
luò
见
huā
落
kōng
花
fāng
空
,
wù
方
chūn
悟
guī
春
qù
归
去
。
huā
花
fēi
飞
qǐ
岂
jiě
解
chóu
愁
,
chóu
愁
zhī
之
sǔn
损
nián
年
huá
华
qǐng
。
guān
请
wèi
观
ruǐ
未
shí
蕊
hé
时
,
chǔ
何
dé
处
fēi
得
huā
飞
花
。
shān
山
huā
花
zhāo
招
kè
客
xiào
笑
,
shān
山
niǎo
鸟
huàn
唤
rén
人
míng
鸣
xiāng
。
féng
相
běn
逢
ǒu
本
ěr
偶
huā
尔
,
niǎo
花
yì
鸟
hé
亦
qíng
何
情
。