古钗叹

宋代 谢翱
刑徒鬼火去飘忽,息妇堆前殡齐发。白烟泪湿樵叟来,拾得慈献陵中发。 青长七尺光照地,发下宛转金钗二。持归薰沐置高堂,包裹恐为神所将。 妻儿朝拜复莫拜,冉冉卧病不得瘥。省知天物厌凡庸,夜送白龙潭水中。 扣头却顾祈免死,永入幽宫伴龙子。
xíng guǐ huǒ piāo   duī qián bìn bái yān lèi shī qiáo 湿 sǒu lái shí   xiàn líng zhōng    
qīng zhǎng chǐ guāng zhào   xià wǎn zhuǎn jīn chāi èr chí guī xūn zhì gāo táng bāo   guǒ kǒng wèi shén suǒ jiāng    
ér cháo bài bài   rǎn rǎn bìng chài shěng zhī tiān yàn fán yōng   sòng bái lóng tán shuǐ zhōng    
kòu tóu què miǎn   yǒng yōu gōng bàn lóng zi