菰菜

宋代 周弼
江边野滩多老菰,抽心作穗秋满湖。 拂开细谷芒敷舒,中有一米连三稃。 剖之粒粒皆尖小,整齐远过占城稻。 不烦舂簸即晨炊,更胜青精颜色好。 寻常艰得此欣逢,默计五升当百丛。 雨多水长倍加益,十里定收三十钟。 野人获之亦自足,何用虚靡太仓粟。 连日秋风思故乡,况复家田有茅屋。 坠网重腮鲈已鲜,莼丝牵叶又流涎。 急归收获苹溪畔,细拨芦花撑钓船。
jiāng biān tān duō lǎo   chōu xīn zuò suì qiū mǎn  
kāi máng shū   zhōng yǒu lián sān  
pōu zhī jiē jiān xiǎo   zhěng yuǎn guò zhàn chéng dào  
fán chōng chén chuī   gèng shèng qīng jīng yán hǎo  
xún cháng jiān xīn féng   shēng dāng bǎi cóng  
duō shuǐ zhǎng bèi jiā   shí dìng shōu sān shí zhōng  
rén huò zhī   yòng tài cāng  
lián qiū fēng xiāng   kuàng jiā tián yǒu máo  
zhuì wǎng zhòng sāi xiān   chún qiān yòu liú xián  
guī shōu huò píng pàn   huā chēng diào chuán