古别离二首

唐代 李端
水国叶黄时,洞庭霜落夜。行舟闻商估,宿在枫林下。 此地送君还,茫茫似梦间。后期知几日,前路转多山。 巫峡通湘浦,迢迢隔云雨。天晴见海樯,月落闻津鼓。 人老自多愁,水深难急流。清宵歌一曲,白首对汀洲。 与君桂阳别,令君岳阳待。后事忽差池,前期日空在。 木落雁嗷嗷,洞庭波浪高。远山云似盖,极浦树如毫。 朝发能几里,暮来风又起。如何两处愁,皆在孤舟里。 昨夜天月明,长川寒且清。菊花开欲尽,荠菜泊来生。 下江帆势速,五两遥相逐。欲问去时人,知投何处宿。 空令猿啸时,泣对湘簟竹。
shuǐ guó huáng shí   dòng tíng shuāng luò xíng zhōu wén shāng   宿 zài fēng lín xià
sòng jūn hái   máng máng shì mèng jiān hòu zhī   qián zhuǎn duō shān
xiá tōng xiāng   tiáo tiáo yún tiān qíng jiàn hǎi qiáng   yuè luò wén jīn
rén lǎo duō chóu   shuǐ shēn nán liú qīng xiāo   bái shǒu duì tīng zhōu
jūn guì yáng bié   lìng jūn yuè yáng dài hòu shì chā chí   qián kōng zài
luò yàn áo áo   dòng tíng làng gāo yuǎn shān yún shì gài   shù háo
cháo néng   lái fēng yòu liǎng chù chóu   jiē zài zhōu
zuó tiān yuè míng   cháng chuān hán qiě qīng huā kāi jǐn   cài lái shēng
xià jiāng fān shì   liǎng yáo xiāng zhú wèn shí rén   zhī tóu chǔ 宿
kōng lìng yuán xiào shí   duì xiāng diàn zhú