古别离(代人答阎士和)

唐代 皎然
太湖三山口,吴王在时道。寂寞千载心,无人见春草。 谁识缄怨者,持此伤怀抱。孤舟畏狂风,一点宿烟岛。 望所思兮若何,月荡漾兮空波。云离离兮北断, 鸿眇眇兮南多。身去兮天畔,心折兮湖岸。 春风胡为兮塞路,使我归梦兮撩乱。
tài sān shān kǒu   wáng zài shí dào qiān zǎi xīn   rén jiàn chūn cǎo
shuí shí jiān yuàn zhě   chí shāng huái 怀 bào zhōu wèi kuáng fēng   diǎn 宿 yān dǎo
wàng suǒ ruò   yuè dàng yàng kōng yún běi duàn  
hóng 鸿 miǎo miǎo nán duō shēn tiān pàn   xīn zhé àn
chūn fēng wéi sāi   shǐ 使 guī mèng liáo luàn