古别离

唐代 常理
君御狐白裘,妾居缃绮帱。粟钿金夹膝,花错玉搔头。 离别生庭草,征衣断戍楼。蟏蛸网清曙,菡萏落红秋。 小胆空房怯,长眉满镜愁。为传儿女意,不用远封侯。
jūn bái qiú   qiè xiāng chóu diàn jīn jiā   huā cuò sāo tóu
bié shēng tíng cǎo   zhēng duàn shù lóu xiāo shāo wǎng qīng shǔ   hàn dàn luò hóng qiū
xiǎo dǎn kōng fáng qiè   cháng méi mǎn jìng chóu wèi chuán ér   yòng yuǎn fēng hóu