古别离

宋代 王称
将军嫖姚北伐时,汉兵五道同出师。使者三河募豪杰,材官半是幽并儿。 雁门燕郊一丈雪,交河蹴踏层冰裂。鸟旆遥翻青海云,蛇弓乱射阴山月。 青海阴山若个边,芳闺桃李为谁妍。三年玉箸频啼处,万里金钲尚未旋。 机中锦字织成久,漫诉相思别离后。鸳被春来夜梦多,龙沙秋尽寒川走。 飞书昨夜入咸阳,诏更徵兵屯朔方。苦战匈奴围未解,铁衣著尽边庭霜。 边庭风霜那可度,望断关山不知处。衣冠讵惜鸾带赊,楼高枉盼鸿音暮。 自古封侯燕颔身,肯思中妇凤楼尘。但令疏勒风烟扫,丼作阳台云雨人。
jiāng jūn piáo yáo běi shí   hàn bīng dào tóng chū shī shǐ zhě 使 sān háo jié cái   guān bàn shì yōu bìng ér    
yàn mén yàn jiāo zhàng xuě   jiāo céng bīng liè niǎo pèi yáo fān qīng hǎi yún shé   gōng luàn shè yīn shān yuè    
qīng hǎi yīn shān ruò biān   fāng guī táo wèi shuí yán sān nián zhù pín chù wàn   jīn zhēng shàng wèi xuán    
zhōng jǐn zhī chéng jiǔ   màn xiāng bié hòu yuān bèi chūn lái mèng duō lóng   shā qiū jǐn hán chuān zǒu    
fēi shū zuó xián yáng   zhào gèng zhēng bīng tún shuò fāng zhàn xiōng wéi wèi jiě tiě   zhù jǐn biān tíng shuāng    
biān tíng fēng shuāng   wàng duàn guān shān zhī chù guān luán dài shē lóu   gāo wǎng pàn hóng yīn 鸿    
fēng hóu yàn hàn shēn   kěn zhōng fèng lóu chén dàn lìng shū fēng yān sǎo jǐng   zuò yáng tái yún rén