古别离

宋代 陆游
孤城穷巷秋寂寂,美人停梭夜叹息。 空园露湿荆棘枝,荒蹊月照狐狸迹。 忆君去时儿在腹,走如黄犊爷未识。 紫姑吉语元无据,况凭瓦兆占归日。 嫁来不省出门前,魂梦何因识酒泉?粉绵磨镜不忍照,女子盛时无十年。
chéng qióng xiàng qiū   měi rén tíng suō tàn
kōng yuán shī 湿 jīng zhī   huāng yuè zhào li
jūn shí ér zài   zǒu huáng wèi shí
yuán   kuàng píng zhào zhàn guī
jià lái xǐng chū mén qián   hún mèng yīn shí jiǔ quán   fěn mián jìng rěn zhào   shèng shí shí nián