古别离

唐代 孟云卿
朝日上高台,离人怨秋草。但见万里天,不见万里道。 君行本迢远,苦乐良难保。宿昔梦同衾,忧心常倾倒。 含酸欲谁诉,展转伤怀抱。结发年已迟,征行去何早。 寒暄有时谢,憔悴难再好。人皆算年寿,死者何曾老。 少壮无见期,水深风浩浩。
cháo shàng gāo tái   rén yuàn qiū cǎo dàn jiàn wàn tiān   jiàn wàn dào
jūn xíng běn tiáo yuǎn   liáng nán bǎo 宿 mèng tóng qīn   yōu xīn cháng qīng dǎo
hán suān shuí   zhǎn zhuǎn shāng huái 怀 bào jié nián chí   zhēng xíng zǎo
hán xuān yǒu shí xiè   qiáo cuì nán zài hǎo rén jiē suàn nián shòu 寿   zhě zēng lǎo
shào zhuàng jiàn   shuǐ shēn fēng hào hào