古柏行

元代 胡天游
柏状久知天所恣,势到三株不容四。依稀年向百岁时,亲见唐家晋阳事。 左倾右跌两无检,欲僵不僵自相险。其一正直不少贬,鬼神偷撼更不敢。 黛乾翠秃精灵富,骨黝态沈情性俨。庄周柳下殊介肆,节意高古同无忝。 廊庙之具屯始亨,必论出处贤人贞。久从濩落不自惜,吕牙五羖皆晚兴。 雪饱霜酣惨遭际,裂缺纷虹闪腾会。时栋终知应帝王,奇材自古资天地。 公输不来亦偶然,洒落自可全其天。向来造物信难测,抱巨用小徒迍邅。 祠前泓湫有龙蛰,夜深爪拽雷雨出。黑云沈侵髓香涩,灵呵神扶柏间立。 有无变化疑脱然,万古空山顿成失。
bǎi zhuàng jiǔ zhī tiān suǒ   shì dào sān zhū róng nián xiàng bǎi suì shí   qīn jiàn táng jiā jìn yáng shì
zuǒ qīng yòu diē liǎng jiǎn   jiāng jiāng xiāng xiǎn zhèng zhí shǎo biǎn   guǐ shén tōu hàn gèng gǎn
dài qián cuì jīng líng   yǒu tài shěn qíng xìng yǎn zhuāng zhōu liǔ xià shū jiè   jié gāo tóng tiǎn
láng miào zhī tún shǐ hēng   lùn chū chù xián rén zhēn jiǔ cóng huò luò   jiē wǎn xīng
xuě bǎo shuāng hān cǎn zāo   liè quē fēn hóng shǎn téng huì shí dòng zhōng zhī yīng wáng   cái tiān
gōng shū lái ǒu rán   luò quán tiān xiàng lái zào xìn nán   bào yòng xiǎo zhūn zhān
qián hóng jiǎo yǒu lóng zhé   shēn zhǎo zhuāi léi chū hēi yún shěn qīn suǐ xiāng   líng shén bǎi jiān
yǒu biàn huà tuō rán   wàn kōng shān dùn chéng shī