古柏行

宋代 许及之
太华山头有古柏,宿柯成铜根化石。自从出地受雪霜,直到于今几千尺。 向来移种向中州,挽之不动艰万牛。根连玄圃渗七泽,凤凰将雏鸣上头。 春草寒花几衰歇,枯蔓朽株风屡拔。岿然此柏安如山,匝地清阴覆椒樾。 不辞孤立成大厦,匠石踌蹰少须暇。
tài huà shān tóu yǒu bǎi   宿 chéng tóng gēn huà shí cóng chū shòu xuě shuāng zhí   dào jīn qiān chǐ    
xiàng lái zhǒng xiàng zhōng zhōu   wǎn zhī dòng jiān wàn niú gēn lián xuán shèn fèng   huáng jiāng chú míng shàng tou    
chūn cǎo hán huā shuāi xiē   màn xiǔ zhū fēng kuī rán 岿 bǎi ān shān   qīng yīn jiāo yuè    
chéng shà   jiàng shí chóu chú shǎo xiá