瓜洲夜泊

唐代 高蟾
偶为芳草无情客,况是青山有事身。 一夕瓜洲渡头宿,天风吹尽广陵尘。
ǒu wèi fāng cǎo qíng   kuàng shì qīng shān yǒu shì shēn
guā zhōu tóu 宿   tiān fēng chuī jǐn guǎng 广 líng chén