瓜园诗(并序)?

唐代 王维
〔维瓜园高斋。俯视南山形胜。二三时辈。同赋是诗。 兼命词英数公。同用园字为韵。韵任多少。时太子司 议郎薛璩发此题。遂同诸公云。〕 余适欲锄瓜。 倚锄听叩门。 鸣驺导骢马。 常从夹朱轩。 穷巷正传呼。 故人傥相存。 携手追凉风。 放心望乾坤。 蔼蔼帝王州。 宫观一何繁。 林端出绮道。 殿顶摇华幡。 素怀在青山。 若值白云屯。 回风城西雨。 返景原上村。 前酌盈尊酒。 往往闻清言。 黄鹂啭深木。 朱槿照中原。 犹羡松下客。 石上闻清猿。
wéi guā yuán gāo zhāi shì nán shān xíng shèng èr sān shí bèi tóng shì shī
jiān mìng yīng shù gōng tóng yòng yuán wèi yùn yùn rèn duō shǎo shí tài
láng xuē suì tóng zhū gōng yún 。〕  
shì chú guā
chú tīng kòu mén
míng zōu dǎo cōng
cháng cóng jiā zhū xuān
qióng xiàng zhèng zhuàn
rén tǎng xiāng cún
xié shǒu zhuī liáng fēng
fàng xīn wàng qián kūn
ǎi ǎi wáng zhōu
gōng guàn fán
lín duān chū dào
diàn 殿 dǐng yáo huá fān
huái 怀 zài qīng shān
ruò zhí bái yún tún
huí fēng chéng 西
fǎn jǐng yuán shàng cūn
qián zhuó yíng zūn jiǔ
wǎng wǎng wén qīng yán
huáng zhuàn shēn
zhū jǐn 槿 zhào zhōng yuán
yóu xiàn sōng xià
shí shàng wén qīng yuán