挂树藤

唐代 费冠卿
本为独立难,寄彼高树枝。蔓衍数条远,溟濛千朵垂。 向日助成阴,当风藉持危。谁言柔可屈,坐见蟠蛟螭。
běn wèi nán   gāo shù zhī màn yǎn shù tiáo yuǎn   míng méng qiān duǒ chuí
xiàng zhù chéng yīn   dāng fēng chí wēi shuí yán róu   zuò jiàn pán jiāo chī