观诸北子射石孙七龄亦能二十四步四十的

宋代 方岳
饱闻吾季艺穿杨,试手春风百步强。 赤白羽飞低日月,东西朋立凛冰霜。 共观栖鹄如环堵,亦笑童乌敢擅场。 莫计草间狐兔尽,关河久已失耕桑。
bǎo wén chuān 穿 yáng   shì shǒu chūn fēng bǎi qiáng  
chì bái fēi yuè   dōng 西 péng lǐn bīng shuāng  
gòng guān huán   xiào tóng gǎn shàn chǎng  
cǎo jiān jǐn   guān jiǔ shī gēng sāng