官庄晚霁

唐代 潘纬
平原眺晚霁,百里见苍山。 鸟带浮云去,人从暮霭还。 村童过雨集,野老到秋闲。 倚杖逍遥者,听蝉竹径间。
píng yuán tiào wǎn   bǎi jiàn cāng shān
niǎo dài yún   rén cóng ǎi hái
cūn tóng guò   lǎo dao qiū xián
zhàng xiāo yáo zhě   tīng chán zhú jìng jiān