观音大士赞

明代 释函是
仰吾师之深慈兮,置十二类生于怀中。随所求而各给兮,知根欲之无穷。 天与人之不可顿易兮,聊止啼以黄叶。妄无体而必终兮,尔乃需之情竭。 望东方之既白兮,犹濛濛其复晦。同乎迷若相濡兮,谁独当机感之会。 入大冶而不自知兮,感天泽之一勺。时忽构而顿醒兮,悔从前之昧略。 顾吾身之独遭兮,几旦暮而失之。觉而后知其将告兮,叹虚白之靡移。 匪覃恩之浪浪兮,孰执手而同归。底乾慧而极果兮,誓始终而相师。 释及门之洗心兮,礼顶踵而陈词。
yǎng shī zhī shēn   zhì shí èr lèi shēng huái 怀 zhōng suí suǒ qiú ér gěi   zhī gēn zhī qióng
tiān rén zhī dùn   liáo zhǐ huáng wàng ér zhōng   ěr nǎi zhī qíng jié
wàng dōng fāng zhī bái   yóu méng méng huì tóng ruò xiāng   shuí dàng gǎn zhī huì
ér zhī   gǎn tiān zhī sháo shí gòu ér dùn xǐng   huǐ cóng qián zhī mèi lüè
shēn zhī zāo   dàn ér shī zhī jué ér hòu zhī jiāng gào   tàn bái zhī
fěi tán ēn zhī làng làng   shú zhí shǒu ér tóng guī qián huì ér guǒ   shì shǐ zhōng ér xiāng shī
shì mén zhī xīn   dǐng zhǒng ér chén