观音碥

宋代 黄琮
入栈苦厌山,兹碥更椒诡。根蟠地络深,势逼天阙咫。 削成无寸肤,壁立斗奇伟。落落若棋布,叠叠肖丸累。 节节蚩尤骨,歧歧巨灵指。悬出突监脑,矗立不受趾。 岖嵚泻瀑泉,奔腾入涧水。飞雪洒山椒,震雷殷地底。 然犀不敢照,夔蝄恐惊起。鞭影已入云,喧声犹在耳。 参错瞻前峰,万仞复碨礌。
zhàn yàn shān   biǎn gèng jiāo guǐ gēn pán luò shēn shì   tiān què zhǐ    
xuē chéng cùn   dòu wěi luò luò ruò dié   dié xiào wán lèi    
jié jié chī yóu   líng zhǐ xuán chū jiān nǎo chù   shòu zhǐ    
qīn xiè quán   bēn téng jiàn shuǐ fēi xuě shān jiāo zhèn   léi yǐn    
rán gǎn zhào   kuí wǎng kǒng jīng biān yǐng yún xuān   shēng yóu zài ěr    
cēn cuò zhān qián fēng   wàn rèn wèi léi