观音庵为一心隐斋上人题

明代 袁宏道
古鎗百斛沸春雪,衲子如云谢不得。堂头拊脾饭头饥,军持每注珠泉竭。 室中夜语秋花坠,举世三写乌焉字。难将真药苦投人,衲衣偷裹菩萨泪。 宴息六度万行场,敷演水月空花戏。观音妙法最难思,山僧功德不可议。
qiāng bǎi fèi chūn xuě   zi yún xiè táng tóu fàn tóu jūn   chí měi zhù zhū quán jié    
shì zhōng qiū huā zhuì   shì sān xiě yān nán jiāng zhēn yào tóu rén   tōu guǒ lèi    
yàn liù wàn xíng chǎng   yǎn shuǐ yuè kōng huā guān yīn miào zuì nán shān   sēng gōng