观雪二首

宋代 杨万里
银屋瑶阶顷刻成,缓飘急洒总无声。 屑云作粉如何湿,琱玉为花乃尔轻。 空里仰看元不见,日光未透不妨晴。 满庭更遣迟销著,剩借书窗几夜明。
yín yáo jiē qǐng chéng   huǎn piāo zǒng shēng  
xiè yún zuò fěn shī 湿   diāo wèi huā nǎi ěr qīng  
kōng yǎng kàn yuán jiàn   guāng wèi tòu fáng qíng  
mǎn tíng gèng qiǎn chí xiāo zhù   shèng jiè shū chuāng míng