贯休应梦罗汉画歌(一作禅月大师歌)

唐代 欧阳炯
西岳高僧名贯休,孤情峭拔凌清秋。天教水墨画罗汉, 魁岸古容生笔头。时捎大绢泥高壁,闭目焚香坐禅室。 忽然梦里见真仪,脱下袈裟点神笔。高握节腕当空掷, 窸窣毫端任狂逸。逡巡便是两三躯,不似画工虚费日。 怪石安拂嵌复枯,真僧列坐连跏趺。形如瘦鹤精神健, 顶似伏犀头骨粗。倚松根,傍岩缝,曲录腰身长欲动。 看经弟子拟闻声,瞌睡山童疑有梦。不知夏腊几多年, 一手支颐偏袒肩。口开或若共人语,身定复疑初坐禅。 案前卧象低垂鼻,崖畔戏猿斜展臂。芭蕉花里刷轻红, 苔藓文中晕深翠。硬筇杖,矮松床,雪色眉毛一寸长。 绳开梵夹两三片,线补衲衣千万行。林间乱叶纷纷堕, 一印残香断烟火。皮穿木屐不曾拖,笋织蒲团镇长坐。 休公休公逸艺无人加,声誉喧喧遍海涯。五七字句一千首, 大小篆书三十家。唐朝历历多名士,萧子云兼吴道子。 若将书画比休公,只恐当时浪生死。 休公休公始自江南来入秦,于今到蜀无交亲。 诗名画手皆奇绝,觑你凡人争是人。瓦棺寺里维摩诘, 舍卫城中辟支佛。若将此画比量看,总在人间为第一。
西 yuè gāo sēng míng guàn xiū   qíng qiào líng qīng qiū tiān jiào shuǐ huà luó hàn  
kuí àn róng shēng tóu shí shāo juàn gāo   fén xiāng zuò chán shì
rán mèng jiàn zhēn   tuō xià jiā shā diǎn shén gāo jié wàn dāng kōng zhì  
háo duān rèn kuáng qūn xún biàn 便 shì liǎng sān   shì huà gōng fèi
guài shí ān qiàn   zhēn sēng liè zuò lián jiā xíng shòu jīng shén jiàn  
dǐng shì tóu sōng gēn   bàng yán fèng   yāo shēn cháng dòng
kàn jīng wén shēng   shuì shān tóng yǒu mèng zhī xià duō nián  
shǒu zhī piān tǎn jiān kǒu kāi huò ruò gòng rén   shēn dìng chū zuò chán
àn qián xiàng chuí   pàn yuán xié zhǎn jiāo huā shuā qīng hóng  
tái xiǎn wén zhōng yūn shēn cuì yìng qióng zhàng   ǎi sōng chuáng   xuě méi mao cùn cháng
shéng kāi fàn jiā liǎng sān piàn   xiàn 线 qiān wàn xíng lín jiān luàn fēn fēn duò  
yìn cán xiāng duàn yān huǒ chuān 穿 céng tuō   sǔn zhī tuán zhèn zhǎng zuò
xiū gōng xiū gōng rén jiā   shēng xuān xuān biàn hǎi qiān shǒu  
xiǎo zhuàn shū sān shí jiā táng cháo duō míng shì   xiāo zi yún jiān dào
ruò jiāng shū huà xiū gōng   zhǐ kǒng dāng shí làng shēng
xiū gōng xiū gōng shǐ jiāng nán lái qín   jīn dào shǔ jiāo qīn
shī míng huà shǒu jiē jué   fán rén zhēng shì rén guān wéi jié  
shě wèi chéng zhōng zhī ruò jiāng huà liáng kàn   zǒng zài rén jiān wèi