观婺剧杂咏十三章 其十
半剖明珠万里心。人间无路月阴沉。休书读罢不成吟。
断发毁容千种恨,敲窗寄意一弦琴。杜娘虽老最知音。
bàn
半
pōu
剖
míng
明
zhū
珠
wàn
万
lǐ
里
xīn
心
。
。
rén
人
jiān
间
wú
无
lù
路
yuè
月
yīn
阴
chén
沉
。
。
xiū
休
shū
书
dú
读
bà
罢
bù
不
chéng
成
yín
吟
。
。
duàn
断
fà
发
huǐ
毁
róng
容
qiān
千
zhǒng
种
hèn
恨
,
qiāo
敲
chuāng
窗
jì
寄
yì
意
yī
一
xián
弦
qín
琴
。
。
dù
杜
niáng
娘
suī
虽
lǎo
老
zuì
最
zhī
知
yīn
音
。
。