观我四首 老

清代 张问陶
中年岁月渺前生,变尽孩提古性情。 犹剩颓光恋儿女,也循常格到公卿。 飞花堕溷春难挽,瞎马临池夜可惊。 几个飘然云水外,一枝竹杖万缘轻。
zhōng nián suì yuè miǎo qián shēng   biàn jǐn hái xìng qíng  
yóu shèng tuí guāng liàn ér   xún cháng dào gōng qīng  
fēi huā duò hùn chūn nán wǎn   xiā lín chí jīng  
piāo rán yún shuǐ wài   zhī zhú zhàng wàn yuán qīng