官松

宋代 孔平仲
我行九江南,旷野围空山。道旁何所有,高松立巑岏。 藏标隐云雾,秀气凌冈峦。横骞却与走,怪状千万端。 中有清风发,能令朱夏寒。流金五六月,方苦行路难。 骑者欲颠沛,负者面如丹。气息几断绝,至此方少宽。 消渴饮甘露,涸辙投长澜。乃知古人意,为惠无穷年。 亦有被剪伐,行列颇不完。岂非风雷变,或者盗贼繁。 土人对我叹,云有县长官。为政猛于虎,下令如走丸。 取此为宫室,将以资宴欢。良工操斧斤,睥睨长林间。 择其最高大,馀者弃不观。千夫拥一柱,九牛力回旋。 至今空根悲,泣泪尚未乾。彼令诚何心,缓急迷后先。 毫末至合抱,忍以顷刻残。万众所庇赖,易为一身安。 居上恬莫问,在下畏不言。世事类若斯,呜呼一摧肝。
xíng jiǔ jiāng nán   kuàng wéi kōng shān dào páng suǒ yǒu gāo   sōng cuán wán    
cáng biāo yǐn yún   xiù qi líng gāng luán héng qiān què zǒu guài   zhuàng qiān wàn duān    
zhōng yǒu qīng fēng   néng lìng zhū xià hán liú jīn liù yuè fāng   xíng nán    
zhě diān pèi   zhě miàn dān duàn jué zhì   fāng shǎo kuān    
xiāo yǐn gān   zhé tóu zhǎng lán nǎi zhī rén wèi   huì qióng nián    
yǒu bèi jiǎn   háng liè wán fēi fēng léi biàn huò   zhě dào zéi fán    
rén duì tàn   yún yǒu xiàn zhǎng guān wéi zhèng měng xià   lìng zǒu wán    
wèi gōng shì   jiāng yàn huān liáng gōng cāo jīn   cháng lín jiān    
zuì gāo   zhě guān qiān yōng zhù jiǔ   niú huí xuán    
zhì jīn kōng gēn bēi   lèi shàng wèi qián lìng chéng xīn huǎn   hòu xiān    
háo zhì bào   rěn qǐng cán wàn zhòng suǒ lài   wèi shēn ān    
shàng tián wèn   zài xià wèi yán shì shì lèi ruò   cuī gān