管顺甫以湘竹为青奴儿贶为名湘夫人赋以谢之

宋代 李曾伯
妾家淇园北封君,劂祖慈事宗苍筼。 子孙异代贞节闻,枝分一派从南巡。 千古流落湘江滨,几番雨露敷新荣。 斑斑不改啼红痕,膏煎漆伐悔自矜。 卒以取祸罹斧斤,工巧斲削资它人。 管城夫子出意新,作涌取义何其云。 致之千里充吾庭,命以汤沐虞嫔名。 彷佛太伯之文身,虚中直外圆且明。 不丝不谷不受尘,一笑不用捐千金。 曲眉丰颊从杂陈,虽有多喙无一嗔。 晨夕荐我眠风棂,曲肱时复呼真真。 骨虽非玉肌似冰,蝶梦不到巫山云。 白家蛮素卿自卿,老我祝洋毋忘盟。 以例吾体全吾神,招魂共读离骚经。 推枕同作华胥民,只虞一夜秋气清。 犹筐中扇墙角檠,盍为青奴亦作白头吟。
qiè jiā yuán běi fēng jūn   jué shì zōng cāng yún  
sūn dài zhēn jié wén   zhī fēn pài cóng nán xún  
qiān liú luò xiāng jiāng bīn   fān xīn róng  
bān bān gǎi hóng hén   gāo jiān huǐ jīn  
huò jīn   gōng qiǎo zhuó xuē rén  
guǎn chéng chū xīn   zuò yǒng yún  
zhì zhī qiān chōng tíng   mìng tāng pín míng  
páng tài zhī wén shēn   zhōng zhí wài yuán qiě míng  
shòu chén   xiào yòng juān qiān jīn  
méi fēng jiá cóng chén   suī yǒu duō huì chēn  
chén jiàn mián fēng líng   gōng shí zhēn zhēn  
suī fēi shì bīng   dié mèng dào shān yún  
bái jiā mán qīng qīng   lǎo zhù yáng wàng méng  
quán shén   zhāo hún gòng sāo jīng  
tuī zhěn tóng zuò huá mín   zhǐ qiū qīng  
yóu kuāng zhōng shàn qiáng jiǎo qíng   wèi qīng zuò bái tóu yín