观石鼓歌

明代 何景明
我来太学谒孔庙,下观戟门石鼓陈。之罘诅楚几埋没,此石照耀垂千春。 苔昏藓涩读难下,虫彫鸟剥细不分。古画诘曲蛟龙隐,石气惨淡烟雾氛。 周王功勋史籀笔,数石散落岐阳滨。中兴气象岂复睹,大篆意格谁曾闻。 先秦文字稍近古,两汉摹拓多失真。六朝以来尚靡丽,钟王往往称通神。 唐韩宋轼递歌叹,长篇险韵何悲辛。大观之间入汴国,君王好艺崇斯文。 高驼巨舰远载玫,金填玉嵌传相珍。靖康乘舆忽播荡,保和玩物随烟尘。 神驱鬼守散复聚,至宝岂得空沉沦。文皇北来定燕鼎,不置太庙留成均。 博士无烦上书请,诸生颇得亲讲询。虚廊画壁安置稳,大厦长檐覆盖新。 不随钟鼎怨磨灭,已与琬琰争嶙峋。平生博览爱古迹,世上墨本徒纷纭。 此虽残缺岁已久,尚觉只字轻千缗。璧池日月动华衮,奎阁星斗罗贞珉。 呜呼孔庙在万世,此石与庙长无湮。
lái tài xué kǒng miào   xià guān mén shí chén zhī chǔ mái   shí zhào yào chuí 耀 qiān chūn    
tái hūn xiǎn nán xià   chóng diāo niǎo fēn huà jié jiāo lóng yǐn shí   cǎn dàn yān fēn    
zhōu wáng gōng xūn shǐ zhòu   shù shí sàn luò yáng bīn zhōng xīng xiàng   zhuàn shuí céng wén    
xiān qín wén shāo jìn   liǎng hàn tuò duō shī zhēn liù cháo lái shàng zhōng   wáng wǎng wǎng chēng tōng shén    
táng hán sòng shì tàn   cháng piān xiǎn yùn bēi xīn guān zhī jiān biàn guó jūn   wáng hǎo chóng wén    
gāo tuó jiàn yuǎn zài méi   jīn tián qiàn chuán xiāng zhēn jìng kāng shèng dàng bǎo   wán suí yān chén    
shén guǐ shǒu sàn   zhì bǎo de kōng chén lún wén huáng běi lái dìng yàn dǐng   zhì tài miào liú chéng jūn    
shì fán shàng shū qǐng   zhū shēng qīn jiǎng xún láng huà ān zhì wěn   shà zhǎng yán gài xīn    
suí zhōng dǐng yuàn miè   wǎn yǎn zhēng lín xún píng shēng lǎn ài shì   shàng běn fēn yún    
suī cán quē suì jiǔ   shàng jué zhī qīng qiān mín chí yuè dòng huá gǔn kuí   xīng dǒu luó zhēn mín    
kǒng miào zài wàn shì   shí miào zhǎng yān