观绳妓作

清代 严允肇
长绳罥竿高百尺,杨花雪落城南陌。美人冉冉化行云,细縠轻纨望空掷。 冶袖双开舒锦臂,婆娑往来若平地。盘中小试飞燕舞,楼上惊看绿珠坠。 回眸顾盼无限情,空里忽闻环佩声。天风吹入碧云去,始觉仙骨珊珊轻。 轻躯上下无断续,舞罢腰肢新结束。燕钗堕地悄无声,背立当窗鬓云绿。 抱得秦筝写春怨,歌唇宛转《吴趋曲》。吴歌楚舞绝可怜,谁家笑掷珊瑚鞭?
zhǎng shéng juàn gān 竿 gāo bǎi chǐ   yáng huā xuě luò chéng nán měi rén rǎn rǎn huà xíng yún   qīng wán wàng kōng zhì
xiù shuāng kāi shū jǐn   suō wǎng lái ruò píng pán zhōng xiǎo shì fēi yàn   lóu shàng jīng kàn 绿 zhū zhuì
huí móu pàn xiàn qíng   kōng wén huán pèi shēng tiān fēng chuī yún   shǐ jué xiān shān shān qīng
qīng shàng xià duàn   yāo zhī xīn jié shù yàn chāi duò qiāo shēng   bèi dāng chuāng bìn yún 绿
bào qín zhēng xiě chūn yuàn   chún wǎn zhuǎn 》。 chǔ jué lián   shuí jiā xiào zhì shān biān