观绳伎

唐代 刘言史
泰陵遗乐何最珍,彩绳冉冉天仙人。广场寒食风日好, 百夫伐鼓锦臂新。银画青绡抹云发,高处绮罗香更切。 重肩接立三四层,著屐背行仍应节。两边丸剑渐相迎, 侧身交步何轻盈。闪然欲落却收得,万人肉上寒毛生。 危机险势无不有,倒挂纤腰学垂柳。下来一一芙蓉姿, 粉薄钿稀态转奇。坐中还有沾巾者,曾见先皇初教时。
tài líng zuì zhēn   cǎi shéng rǎn rǎn tiān xiān rén guǎng 广 chǎng hán shí fēng hǎo  
bǎi jǐn xīn yín huà qīng xiāo yún   gāo chù luó xiāng gèng qiè
zhòng jiān jiē sān céng   zhù bèi xíng réng yīng jié liǎng bian wán jiàn jiàn xiāng yíng  
shēn jiāo qīng yíng shǎn rán luò què shōu de   wàn rén ròu shàng hán máo shēng
wēi xiǎn shì yǒu   dào guà xiān yāo xué chuí liǔ xià lai róng 姿  
fěn báo diàn tài zhuǎn zuò zhōng hái yǒu zhān jīn zhě   céng jiàn xiān huáng chū jiào shí