关山月

宋代 冯时行
胡笳吹断朔风起,霜结层冰断辽水。 杀气横空月上迟,草色萧瑟边风悲。 万里征夫齐怅望,操兵初入沙场广。 将军樊哙勇敢儿,肉食万里班超相。 天兵乘障驱貔貅,宝剑欲断单于头。 轻生百战百胜罢,塞原积骨谁能收。 至今唯有关山月,乐府声中愁不绝。
jiā chuī duàn shuò fēng   shuāng jié céng bīng duàn liáo shuǐ  
shā héng kōng yuè shàng chí   cǎo xiāo biān fēng bēi  
wàn zhēng chàng wàng   cāo bīng chū shā chǎng guǎng 广  
jiāng jūn fán kuài yǒng gǎn ér   ròu shí wàn bān chāo xiāng  
tiān bīng chéng zhàng xiū   bǎo jiàn duàn chán tóu  
qīng shēng bǎi zhàn bǎi shèng   sāi yuán shuí néng shōu  
zhì jīn wéi yǒu guān shān yuè   yuè shēng zhōng chóu jué