关山月

宋代 陈良贵
关山月,别来二十四圆缺。孤舟露下湿郫筒,对此清光愁断绝。 故园两度开黄花,鸠妇看花双黛蹙。人生那得长相随,倏忽天南又天北。 推篷抚景谩咨嗟,愿风吹作碧云遮。幽闺免此共相忆,肠断月高还自斜。 关山月,底事经年照离别。君不见三关烽火羽书驰,壮士冲寒泪流血。
guān shān yuè   bié lái èr shí yuán quē zhōu xià shī 湿 tǒng   duì qīng guāng chóu duàn jué
yuán liǎng kāi huáng huā   jiū kàn huā shuāng dài rén shēng de zhǎng xiàng suí   shū tiān nán yòu tiān běi
tuī péng jǐng mán jiē   yuàn fēng chuī zuò yún zhē yōu guī miǎn gòng xiāng   cháng duàn yuè gāo hái xié
guān shān yuè   shì jīng nián zhào bié jūn jiàn sān guān fēng huǒ shū chí   zhuàng shì chōng hán lèi liú xiě