关山月

唐代 长孙佐辅
凄凄还切切,戍客多离别。何处最伤心,关山见秋月。 关月竟如何,由来远近过。始经玄菟塞,终绕白狼河。 忽忆秦楼妇,流光应共有。已得并蛾眉,还知揽纤手。 去岁照同行,比翼复连形。今宵照独立,顾影自茕茕。 馀晖惭西落,夜夜看如昨。借问映旌旗,何如鉴帷幕。 拂晓朔风悲,蓬惊雁不飞。几时征戍罢,还向月中归。
hái qiē qiē   shù duō bié chǔ zuì shāng xīn   guān shān jiàn qiū yuè
guān yuè jìng   yóu lái yuǎn jìn guò shǐ jīng xuán sāi   zhōng rào bái láng
qín lóu   liú guāng yìng gòng yǒu bìng é méi   hái zhī lǎn qiàn shǒu
suì zhào tóng háng   lián xíng jīn xiāo zhào   yǐng qióng qióng
huī cán 西 luò   kàn zuó jiè wèn yìng jīng   jiàn wéi
xiǎo shuò fēng bēi   péng jīng yàn fēi shí zhēng shù   hái xiàng yuè zhōng guī