观山灯献徐尚书

唐代 温庭皓
一峰当胜地,万点照严城。势异昆冈发,光疑玄圃生。 焚书翻见字,举燧不招兵。况遇新春夜,何劳秉烛行。 九枝应并耀,午夜忽潜然。景集青山外,萤分碧草前。 辉华侵月影,历乱写星躔。望极高楼上,摇光满绮筵。 春山收暝色,爝火集馀辉。丽景饶红焰,祥光出翠微。 白榆行自比,青桂影相依。唯有偷光客,追游欲忘归。
fēng dāng shèng   wàn diǎn zhào yán chéng shì kūn gāng   guāng xuán shēng
fén shū fān jiàn   suì zhāo bīng kuàng xīn chūn   láo bǐng zhú xíng
jiǔ zhī yīng bìng yào 耀   qián rán jǐng qīng shān wài   yíng fēn cǎo qián
huī huá qīn yuè yǐng   luàn xiě xīng chán wàng gāo lóu shàng   yáo guāng mǎn yán
chūn shān shōu míng   jué huǒ huī jǐng ráo hóng yàn   xiáng guāng chū cuì wēi
bái xíng   qīng guì yǐng xiāng wéi yǒu tōu guāng   zhuī yóu wàng guī