观启母石

明代 李昌祺
夙负山水癖,苦乏幽讨缘。幸兹崧与少,秀色当眼前。 公馀陟峻冈,忽睹石一卷。特立四无邻,觚棱不相联。 云是启母身,化在郊墟壖。呼之乃擘裂,启出仍完全。 幻语本荒唐,昉见淮南篇。遐想覆载间,沧桑屡更迁。 安知运代移,坠彼千仞巅。厥理诚可推,贤达固释然。 矢诗正妖讹,昧者庶或悛。后世有豪杰,为我焚其篇。
shān shuǐ   yōu tǎo yuán xìng sōng shǎo xiù   dāng yǎn qián    
gōng zhì jùn gāng   shí juàn lín   léng xiāng lián    
yún shì shēn   huà zài jiāo ruán zhī nǎi bāi liè   chū réng wán quán    
huàn běn huāng táng   fǎng jiàn huái nán piān xiá xiǎng zǎi jiān cāng   sāng gèng qiān    
ān zhī yùn dài   zhuì qiān rèn diān jué chéng tuī xián   shì rán    
shǐ shī zhèng yāo é   mèi zhě shù huò quān hòu shì yǒu háo jié wèi   fén piān