观裴秀才松石障歌

唐代 皎然
谁工此松唯拂墨,巧思丹青营不得。初写松梢风正生, 此中势与真松争。高柯细叶动飒飒,乍听幽飗如有声。 左右双松更奇绝,龙鳞麈尾仍半折。经春寒色聚不散, 逼座阴阴将下雪。荆门石状凌玙璠,蹙成数片倚松根。 何年蒨蒨苔黏迹,几夜潺潺水击痕。裴生诗家后来客, 为我开图玩松石。对之自有高世心,何事劳君上山屐。
shuí gōng sōng wéi   qiǎo dān qīng yíng chū xiě sōng shāo fēng zhèng shēng  
zhōng shì zhēn sōng zhēng gāo dòng   zhà tīng yōu liú yǒu shēng
zuǒ yòu shuāng sōng gèng jué   lóng lín zhǔ wěi réng bàn shé jīng chūn hán sàn  
zuò yīn yīn jiāng xià xuě jīng mén shí zhuàng líng fán   chéng shù piàn sōng gēn
nián qiàn qiàn tái nián   chán chán shuǐ hén péi shēng shī jiā hòu lái  
wèi kāi wán sōng shí duì zhī yǒu gāo shì xīn   shì láo jūn shàng shān