关门望华山

唐代 刘长卿
客路瞻太华,三峰高际天。夏云亘百里,合沓遥相连。 雷雨飞半腹,太阳在其巅。翠微关上近,瀑布林梢悬。 爱此众容秀,能令西望偏。徘徊忘暝色,泱漭成阴烟。 曾是朝百灵,亦闻会群仙。琼浆岂易挹,毛女非空传。 仿佛仍伫想,幽期如眼前。金天有青庙,松柏隐苍然。
zhān tài huá   sān fēng gāo tiān xià yún gèn bǎi   yáo xiāng lián
léi fēi bàn   tài yang zài diān cuì wēi guān shàng jìn   lín shāo xuán
ài zhòng róng xiù   néng lìng 西 wàng piān pái huái wàng míng   yāng mǎng chéng yīn yān
céng shì cháo bǎi líng   wén huì qún xiān qióng jiāng   máo fēi kōng chuán
fǎng 仿 réng zhù xiǎng   yōu yǎn qián jīn tiān yǒu qīng miào   sōng bǎi yǐn cāng rán