观陆士龙作顾彦先妇答夫二首有感韵

宋代 戴复古
北风吹岁暮,空闺独栖止。 夙兴泪盈掬,夕息梦千里。 妾生胡不仁,失身从浪子。 嚼檗苦我心,餐冰噤我齿。 离异何足愁,险涩可胜纪。 寄书西飞雁,反覆话终始。
běi fēng chuī suì   kōng guī zhǐ
xīng lèi yíng   mèng qiān
qiè shēng rén   shī shēn cóng làng
jué xīn   cān bīng jìn chǐ 齿
chóu   xiǎn shèng
shū 西 fēi yàn   fǎn huà zhōng shǐ