观陆士龙作顾彦先妇答夫二首有感韵

宋代 戴复古
鼠璞窃美名,冠玉假外观。 良人夸意气,下妾愁岁晏。 念君始行迈,雪岭梅初粲。 春风桃已红,光阴等飞弹。 相思果如何,金环宽玉腕。 昔为连理枝,今作抟沙散。 惜哉牛与女,脉脉阻河汉。 特栖良独难,守坚只自赞。 双剑几时合,寄声问华焕。 勿听五羊歌,富贵忘贫贱。
shǔ qiè měi míng   guān jiǎ wài guān
liáng rén kuā   xià qiè chóu suì yàn
niàn jūn shǐ xíng mài   xuě lǐng méi chū càn
chūn fēng táo hóng   guāng yīn děng fēi dàn
xiāng guǒ   jīn huán kuān wàn
wèi lián zhī   jīn zuò tuán shā sàn
zāi niú   hàn
liáng nán   shǒu jiān zhī zàn
shuāng jiàn shí   shēng wèn huá huàn
tīng yáng   guì wàng pín jiàn