观李中丞洪二美人唱歌轧筝歌(时量移湖州长

唐代 皎然
君家双美姬,善歌工筝人莫知。轧用蜀竹弦楚丝, 清哇宛转声相随。夜静酒阑佳月前,高张水引何渊渊。 美人矜名曲不误,蹙响时时如迸泉。赵琴素所嘉, 齐讴世称绝。筝歌一动凡音辍,凝弦且莫停金罍。 淫声已阕雅声来,游鱼噞喁鹤裴回。主人高情始为开, 高情放浪出常格。偶世有名道无迹,勋业先登上将科。 文章已冠诸人籍。每笑石崇无道情,轻身重色祸亦成。 君有佳人当禅伴,于中不废学无生。爱君天然性寡欲, 家贫禄薄常知足。谪官无愠如古人,交道忘言比前躅。 不意全家万里来,湖中再见春山绿。吴兴公舍幽且闲, 何妨寄隐在其间。时议名齐谢太傅,更看携妓似东山。
jūn jiā shuāng měi   shàn gōng zhēng rén zhī yòng shǔ zhú xián chǔ  
qīng wa wǎn zhuǎn shēng xiāng suí jìng jiǔ lán jiā yuè qián   gāo zhāng shuǐ yǐn yuān yuān
měi rén jīn míng   xiǎng shí shí bèng quán zhào qín suǒ jiā  
ōu shì chēng jué zhēng dòng fán yīn chuò   níng xián qiě tíng jīn léi
yín shēng què shēng lái   yóu yǎn yóng péi huí zhǔ rén gāo qíng shǐ wèi kāi  
gāo qíng fàng làng chū cháng ǒu shì yǒu míng dào   xūn xiān dēng shàng jiàng
wén zhāng guān zhū rén měi xiào shí chóng dào qíng   qīng shēn zhòng huò chéng
jūn yǒu jiā rén dāng chán bàn   zhōng fèi xué shēng ài jūn tiān rán xìng guǎ  
jiā pín báo cháng zhī zhé guān yùn rén   jiāo dào wàng yán qián zhú
quán jiā wàn lái   zhōng zài jiàn chūn shān 绿 xīng gōng shè yōu qiě xián  
fáng yǐn zài jiān shí míng xiè tài   gèng kàn xié shì dōng shān