观乐块然作指头画却赠

清代 成鹫
天地之大一指也,造物化工成造化。山川草木露精神,风云雷雨供挥洒。 混沌初开假即真,大地平沉真复假。高悬一指在虚空,留与人閒作图画。 先生先生人也天,自称块然非块然。手灵心敏破常格,指头揭出拈花禅。 爪生甲长一粟许,函盖乾坤三大千。扁舟过我坐未稳,大惊小怪呈空拳。 空拳竖起无名指,一阖一辟机锋圆。须臾索纸见技痒,管城老矣甘归田。 甲端点墨指点水,浓澹浅深皆至理。溟濛云气自空来,兀突孤峰从地起。 老眼旁观得未曾,天工人代难思议。大哉伟丈夫,善哉奇男子。 耳目迥尘根,肝胆无渣滓。浩气横空亘古今,万象森罗方寸里。 区区一指何足多,指天指地须如此。
tiān zhī zhǐ   zào huà gōng chéng zào huà shān chuān cǎo jīng shén fēng   yún léi gōng huī    
hùn dùn chū kāi jiǎ zhēn   píng chén zhēn jiǎ gāo xuán zhǐ zài kōng liú   rén xián zuò huà    
xiān sheng xiān sheng rén tiān   chēng kuài rán fēi kuài rán shǒu líng xīn mǐn cháng zhǐ   tou jiē chū niān huā chán    
zhǎo shēng jiá cháng   hán gài qián kūn sān qiān piān zhōu guò zuò wèi wěn   jīng xiǎo guài chéng kōng quán    
kōng quán shù míng zhǐ   fēng yuán suǒ zhǐ jiàn yǎng guǎn   chéng lǎo gān guī tián    
jiǎ duān diǎn zhǐ diǎn shuǐ   nóng dàn qiǎn shēn jiē zhì míng méng yún kōng lái   fēng cóng    
lǎo yǎn páng guān wèi céng   tiān gōng rén dài nán zāi wěi zhàng shàn   zāi nán    
ěr jiǒng chén gēn   gān dǎn zhā hào héng kōng gèn jīn wàn   xiàng sēn luó fāng cùn    
zhǐ duō   zhǐ tiān zhǐ