观澜亭枯莲
月冷亭莲秋思深,半池病碧半黄侵。歌残白苧香犹在,褪尽红衣态不禁。
愧尔渐非初服地,怜予同抱后时心。江南子夜偏饶景,愁绝霜风何处寻。
yuè
月
lěng
冷
tíng
亭
lián
莲
qiū
秋
sì
思
shēn
深
,
bàn
半
chí
池
bìng
病
bì
碧
bàn
半
huáng
黄
qīn
侵
gē
。
cán
歌
bái
残
níng
白
xiāng
苧
yóu
香
zài
犹
tuì
在
,
jǐn
褪
hóng
尽
yī
红
tài
衣
bù
态
jīn
不
禁
。
kuì
愧
ěr
尔
jiàn
渐
fēi
非
chū
初
fú
服
dì
地
,
lián
怜
yǔ
予
tóng
同
bào
抱
hòu
后
shí
时
xīn
心
jiāng
。
nán
江
zǐ
南
yè
子
piān
夜
ráo
偏
jǐng
饶
chóu
景
,
jué
愁
shuāng
绝
fēng
霜
hé
风
chǔ
何
xún
处
寻
。