惯见颔联失黏不改
几日春风欲酿芽,今宵梦醒对空桠。惯见温柔成往事,长携寂寞到天涯。
行役人间终是客,漂流欲海更无家。此生偏抱茫茫恨,葬尽未开先陨花。
jǐ
几
rì
日
chūn
春
fēng
风
yù
欲
niàng
酿
yá
芽
,
jīn
今
xiāo
宵
mèng
梦
xǐng
醒
duì
对
kōng
空
yā
桠
guàn
。
jiàn
惯
wēn
见
róu
温
chéng
柔
wǎng
成
shì
往
zhǎng
事
,
xié
长
jì
携
mò
寂
dào
寞
tiān
到
yá
天
涯
。
xíng
行
yì
役
rén
人
jiān
间
zhōng
终
shì
是
kè
客
,
piāo
漂
liú
流
yù
欲
hǎi
海
gèng
更
wú
无
jiā
家
cǐ
。
shēng
此
piān
生
bào
偏
máng
抱
máng
茫
hèn
茫
zàng
恨
,
jǐn
葬
wèi
尽
kāi
未
xiān
开
yǔn
先
huā
陨
花
。