观怀素草书歌

唐代 贯休
张颠颠后颠非颠,直至怀素之颠始是颠。师不谭经不说禅, 筋力唯于草书朽。颠狂却恐是神仙,有神助兮人莫及。 铁石画兮墨须入,金尊竹叶数斗馀。半斜半倾山衲湿, 醉来把笔狞如虎。粉壁素屏不问主,乱拏乱抹无规矩。 罗刹石上坐伍子胥,蒯通八字立对汉高祖。 势崩腾兮不可止,天机暗转锋铓里。闪电光边霹雳飞, 古柏身中dg龙死。骇人心兮目眓瞁,顿人足兮神辟易。 乍如沙场大战后,断枪橛箭皆狼藉。又似深山朽石上, 古病松枝挂铁锡。月兔笔,天灶墨,斜凿黄金侧锉玉, 珊瑚枝长大束束。天马骄狞不可勒,东却西,南又北, 倒又起,断复续。忽如鄂公喝住单雄信, 秦王肩上bf著枣木槊。怀素师,怀素师, 若不是星辰降瑞,即必是河岳孕灵。固宜须冷笑逸少, 争得不心醉伯英。天台古杉一千尺,崖崩劁折何峥嵘。 或细微,仙衣半拆金线垂。或妍媚,桃花半红公子醉。 我恐山为墨兮磨海水,天与笔兮书大地,乃能略展狂僧意。 常恨与师不相识,一见此书空叹息。伊昔张渭任华叶季良, 数子赠歌岂虚饰,所不足者浑未曾道著其神力。 石桥被烧烧,良玉土不蚀,锥画沙兮印印泥。 世人世人争得测,知师雄名在世间,明月清风有何极。
zhāng diān diān hòu diān fēi diān   zhí zhì huái 怀 zhī diān shǐ shì diān shī tán jīng shuō chán  
jīn wéi cǎo shū xiǔ diān kuáng què kǒng shì shén xiān   yǒu shén zhù rén
tiě shí huà   jīn zūn zhú shù dòu bàn xié bàn qīng shān shī 湿  
zuì lái níng fěn píng wèn zhǔ   luàn luàn guī
luó chà shí shàng zuò   kuǎi tōng duì hàn gāo
shì bēng téng zhǐ   tiān àn zhuǎn fēng máng shǎn diàn guāng biān fēi  
bǎi shēn zhōng   d   g dg lóng hài rén xīn huò   dùn rén shén
zhà shā chǎng zhàn hòu   duàn qiāng jué jiàn jiē láng yòu shì shēn shān xiǔ shí shàng  
bìng sōng zhī guà tiě yuè   tiān zào   xié záo huáng jīn cuò  
shān zhī zhǎng shù shù tiān jiāo níng lēi   dōng què 西   nán yòu běi  
dào yòu   duàn è gōng zhù shàn xióng xìn  
qín wáng jiān shàng   b   f bf zhù zǎo shuò 怀 huái   shī 怀 huái  
ruò shì xīng chén jiàng ruì   shì yuè yùn líng lěng xiào shǎo  
zhēng de xīn zuì yīng tiān tāi shān qiān chǐ   bēng qiāo shé zhēng róng
huò wēi   xiān bàn chāi jīn xiàn 线 chuí huò yán mèi   táo huā bàn hóng gōng zuì
kǒng shān wèi hǎi shuǐ   tiān shū   nǎi néng lüè zhǎn kuáng sēng
cháng hèn shī xiāng shí   jiàn shū kōng tàn zhāng wèi rèn huā liáng  
shù zi zèng shì   suǒ zhě hún wèi céng dào zhù shén
shí qiáo bèi shāo shāo   liáng shí   zhuī huà shā yìn yìn
shì rén shì rén zhēng de   zhī shī xióng míng zài shì jiān   míng yuè qīng fēng yǒu