关河令

宋代 周邦彦
秋阴时晴向暝。变一庭凄冷。伫听寒声,云深无雁影。 更深人去寂静。但照壁、孤灯相映。酒已都醒,如何消夜永。
qiū yīn shí qíng xiàng míng biàn tíng lěng zhù tīng hán shēng   yún shēn yàn yǐng
gēng shēn rén jìng dàn zhào dēng xiāng yìng jiǔ dōu xǐng   xiāo yǒng