观何君宝画

宋代 梅尧臣
燕马易画,吴牛难图。 马骨隐细牛骨麤,马毛厚密牛毛疏。 麤疏必辨别,细密多模胡。 乃知戴嵩笔,能出韩干徒。 干马精神在缰勒,嵩牛怒斗无牵拘。 昨日何家观小轴,绢虽破烂色不渝。 二头相触角竞掎,前脚如跪後脚舒。 尾株榻直脊膂蹙,筋力写尽蹄腕殊。 一胜一败又苦似,胜者很逐败者趋。 卷穷赤印置小字,置字乃是陶尚书。 尚书国初人,爱画收几厨。 买时不惜金与帛,帛载牛车钱载驴。 後世儿孙不能保,卖人穷市无须臾。 凡目矜新不重故,千钱酬直皆笑愚。 四牛遂为何氏有,装背入眼天下无。 坐中吾侪趣已异,又喜玄女传兵符。 此本实称阎令画,下笔简细容颜姝。 三人鬼状一牛首,八女二十美丈夫。 黄帝中间荫葩盖,霞扇错玳旌拥朱。 冠服难知岁月远,但见仪卫森清都。 复观鹿台独夫受,妲己不笑何由娱。 酒池肉林骑行炙,剖心斮胫堪悲吁。 数幅吴王宴西子,彩舟张乐当姑苏。 宫娥数百簇高下,鬒髻一一红芙蕖。 黛峰细浪得平远,前对洞庭傍太湖。 商纣夫差可垂诫,历世传翫参盘盂。 雕鹰草木不足记,特咏此事心何如。
yàn huà   niú nán  
yǐn niú   máo hòu niú máo shū  
shū biàn bié   duō hu  
nǎi zhī dài sōng   néng chū hán gàn  
gàn jīng shén zài jiāng   sōng niú dòu qiān  
zuó jiā guān xiǎo zhóu   juàn suī làn  
èr tóu xiāng chù jiǎo jìng   qián jiǎo guì hòu jiǎo shū  
wěi zhū zhí   jīn xiě jǐn wàn shū  
shèng bài yòu shì   shèng zhě hěn zhú bài zhě  
juǎn qióng chì yìn zhì xiǎo   zhì nǎi shì táo shàng shū  
shàng shū guó chū rén   ài huà shōu chú  
mǎi shí jīn   zài niú chē qián zài  
hòu shì ér sūn néng bǎo   mài rén qióng shì  
fán jīn xīn zhòng   qiān qián chóu zhí jiē xiào  
niú suì wèi shì yǒu   zhuāng bèi yǎn tiān xià  
zuò zhōng chái   yòu xuán chuán bīng  
běn shí chēng yán lìng huà   xià jiǎn róng yán shū  
sān rén guǐ zhuàng niú shǒu   èr shí měi zhàng  
huáng zhōng jiān yīn gài   xiá shàn cuò dài jīng yōng zhū  
guān nán zhī suì yuè yuǎn   dàn jiàn wèi sēn qīng dōu  
guān 鹿 tái shòu   xiào yóu  
jiǔ chí ròu lín xíng zhì   pōu xīn zhuó jìng kān bēi  
shù wáng yàn 西   cǎi zhōu zhāng dāng  
gōng é shù bǎi gāo xià   zhěn hóng  
dài fēng làng píng yuǎn   qián duì dòng tíng bàng tài  
shāng zhòu chāi chuí jiè   shì chuán wàn cān pán  
diāo yīng cǎo   yǒng shì xīn