广州荔支词 其二十七

清代 屈大均
绛雪含滋不留齿,十分膏润可生津。朝来被酒清狂甚,一颗能成独醒人。
jiàng xuě hán liú chǐ 齿   shí fēn gào rùn shēng jīn zhāo lái bèi jiǔ qīng kuáng shén   néng chéng xǐng rén